ghi lại một kỉ niệm với VA. Nguyễn
Có nàng ngồi chờ người yêu,
Trông sớm mai sương ngóng chiều hoàng hôn.
Đợi mong ngày đá đơm bông,
Làm cho mắt nàng đỏ hồng rưng rưng.
Nhưng chàng nào nhớ tình chung,
Bởi vì nghĩa vụ thức cùng thủ đô.
Thân lính không dù chẳng ô,
Làm sao leo cao hỡi chàng thế cô.
Tề gia mà cũng chẳng màng,
Để cho nhan sắc phũ phàng đời hoa.
Tình Anh như chiếc khăn xoa,
Gói chút tình em là quà thủ đô.
có người ngồi hóng em anh
thấy em rũ rượi tóc xanh mặt phờ.
Nhắn gửi bà hồng ông tơ,
Nói cho em ấy đừng chờ đừng trông.
Số em chẳng cưới quan công,
Thôi hãy quay đầu chọn chồng kĩ sư.
Bởi lính suốt ngày công tư,
Một năm về phép, rồi từ biệt em.
Còn như lấy chồng kĩ sư,
Anh yêu, anh quý, anh ru cả đời.
Có nàng ngồi chờ người yêu,
Trông sớm mai sương ngóng chiều hoàng hôn.
Đợi mong ngày đá đơm bông,
Làm cho mắt nàng đỏ hồng rưng rưng.
Nhưng chàng nào nhớ tình chung,
Bởi vì nghĩa vụ thức cùng thủ đô.
Thân lính không dù chẳng ô,
Làm sao leo cao hỡi chàng thế cô.
Tề gia mà cũng chẳng màng,
Để cho nhan sắc phũ phàng đời hoa.
Tình Anh như chiếc khăn xoa,
Gói chút tình em là quà thủ đô.
có người ngồi hóng em anh
thấy em rũ rượi tóc xanh mặt phờ.
Nhắn gửi bà hồng ông tơ,
Nói cho em ấy đừng chờ đừng trông.
Số em chẳng cưới quan công,
Thôi hãy quay đầu chọn chồng kĩ sư.
Bởi lính suốt ngày công tư,
Một năm về phép, rồi từ biệt em.
Còn như lấy chồng kĩ sư,
Anh yêu, anh quý, anh ru cả đời.
No comments:
Post a Comment