Saturday, March 9, 2013

Thoát tục

Tôi không thể quên được những ngày tháng đó, khi nữ thần thống khổ ôm tôi trong vòng tay của nàng. Trên những triền đồi mênh mông của đất trời Tây nguyên nàng rì rào hát cho tôi nghe bài ca của những thiếu nữ đồng quê. Rồi nàng nắm lấy tay tôi chỉ cho tôi thấy dòng Sê rê pốk óng ánh bạc, đến những khúc sông mà thân lộc vừng mọc tà tà trên mặt nước, nàng nói nhữ lời thân ái và giản dị và cười khúc khích như tiếng chim ca. ánh mắt nàng hiền từ và êm dịu như ánh sáng len qua tán cây.Tôi không biết phải dùng bao nhiêu phép tu từ nữa để nói hết những kỉ niệm đẹp đẽ và vẻ đẹp của nàng.

 Nhưng thế là quá đủ để tôi đắm chìm trong vòng tay nàng. Cho đến một ngày nàng chuốc tôi vào hơi men của dục vọng, dối trá, tham lam và giận dữ... tôi thấy như mình đã mất cái thiên lương tốt tươi của mình và tôi nhân ra tại sao họ lại gọi nàng là nữ thần thống khổ. Đã bao nhiêu lần tôi cố gắng giải thích nhưng nàng vẫn thế. Thượng đế ơi người đặt con vào thân xác này, đặt con vào vòng tay này, đặt con vào nghịch cảnh này, ngài nói cho con nghe tại sao ngài có thể làm thế với tôi? làm sao tôi có thể rời khỏi nàng, rời khỏi người mà 20 năm nay tôi yêu tha thiết, yêu nồng nàn đây?

Nhưng không, tôi sẽ không trốn tránh tôi đang làm nàng đổi thay hay chí ít thì cũng làm cho nàng không thể chuốc tôi vào hơi men nữa.

Cấu là tương ngộ, tương phùng,
Cương nhu ngẫu nhĩ, duyên đằng gặp nhau.
Gái mà hung dữ, cơ cầu,
Làm sao phối hợp bền lâu cho đành.
Đất trời giải cấu liên minh,
Làm cho vạn vật trở thành tốt tươi,
Cương phùng trung chính, thời thôi,
Khắp cùng thiên hạ gặp thời vàng son,
Gặp mà nên chuyện vuông tròn,
Hợp thời đúng lúc, hỏi còn chi hơn?  (Trích Kinh dịch - Thiên phong cấu)

No comments:

Post a Comment